Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

31300397_237527923658162_5165645531024341599_n.jpg
Image credit: me

Tôi luôn thấy dễ chịu khi đọc văn của Haruki thế nên tôi thích ông, hoặc cũng có thể ngược lại.

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ là một cuốn tự truyện, chủ yếu nói về chạy bộ (tất nhiên), nhưng qua việc chạy bộ và những việc xung quanh chạy bộ, ta hiểu thêm về Haruki, về tam quan (thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan) của ông. Đọc để thấy được ông nhìn nhận thế nào về bản thân, về mối tương quan của ông với độc giả, với xã hội. Đọc để thấy ông nghiêm túc thế nào với chạy bộ, với nghiệp viết tiểu thuyết, với cuộc đời ông.

Tôi hiểu ra được là tại sao các tác phẩm của ông có một sự ổn định và chắc chắn đến vậy. Thêm nữa, tôi nhận ra rằng cuốn sách này không dành cho những ai tìm kiểm sự hài hước hay sự truyền cảm hứng bởi vì những bước chạy của ông (cả nghĩa đen và nghĩa bóng) không phải nhờ cảm hứng, không phải vì vui mà vì kỷ luật, vì nguyên tắc, vì chuẩn mực.

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ có thể (chắc chắn) không giúp bạn xỏ giày và chạy ngay vào sáng mai, nhưng biết đâu đấy, có thể giúp bạn học hỏi được điều gì đó tích cực từ lối sống, phương châm sống của Haruki.

 

 

Somerset Maugham từng viết rằng trong mỗi lần cạo râu đều có một triết lý. Tôi hoàn toàn tán thành. Một hành động dù thoạt nhìn có tầm thường đến thế nào, song cứ kiên trì làm đủ lâu thì nó sẽ trở thành một hành vi thâm trầm, thậm chí là thiền định.

tumblr_o43n5tKALu1snbyiqo1_540tumblr_o43n5tKALu1snbyiqo2_540

(Tôi nói gì khi nói về chạy bộ – Haruki Murakami)

Những người đàn ông không có đàn bà

Screen Shot 2017-10-23 at 23.27.45

Về cơ bản thì mình là người không thích truyện ngắn lắm, mình thích truyện dài/những tiểu thuyết dài hơn vì nó dễ nắm bắt.
Cho bạn nào chưa biết thì Những người đàn ông không có đàn bà gồm 7 truyện ngắn, được sắp xếp theo ý đồ của tác giả chứ không phải tuỳ tiện gom đại mấy truyện ngắn vào thành cuốn sách, có chút xíu siêu thực thôi nên nhìn chung là dễ đọc.

Một điều mình thích ở Haruki là những tác phẩm của ông luôn luôn giữ được một sự ổn định trong chất lượng, cho bạn cảm giác an tâm khi đọc văn của ông. Vì là tập truyện ngắn nên cuốn sách không thể nào hay xuất sắc được, chỉ ở mức vừa phải, nếu thích Haruki và có chút thời gian rảnh thì đọc vèo cái là xong vì cũng ngắn lắm. Còn không đọc cũng được chẳng sao, dành thời gian cho những tác phẩm lớn hơn :p

Rating: 3.5/5
Bias Haruki nên gắn thẻ 4 sao.

img_3091cf5499bc10a40b98371df7452d48293705

Theo Kafuku, trên đời này nghiện rượu được chia thành hai loại chính. Một là những người buộc phải uống rượu để thêm cho mình cái gì đó, loại còn lại là buộc phải uống rượu để trút bỏ khỏi mình cái gì đó.

Những người đàn ông không có đàn bà – Haruki Murakami