Tôi nói gì khi nói về chạy bộ

31300397_237527923658162_5165645531024341599_n.jpg
Image credit: me

Tôi luôn thấy dễ chịu khi đọc văn của Haruki thế nên tôi thích ông, hoặc cũng có thể ngược lại.

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ là một cuốn tự truyện, chủ yếu nói về chạy bộ (tất nhiên), nhưng qua việc chạy bộ và những việc xung quanh chạy bộ, ta hiểu thêm về Haruki, về tam quan (thế giới quan, giá trị quan, nhân sinh quan) của ông. Đọc để thấy được ông nhìn nhận thế nào về bản thân, về mối tương quan của ông với độc giả, với xã hội. Đọc để thấy ông nghiêm túc thế nào với chạy bộ, với nghiệp viết tiểu thuyết, với cuộc đời ông.

Tôi hiểu ra được là tại sao các tác phẩm của ông có một sự ổn định và chắc chắn đến vậy. Thêm nữa, tôi nhận ra rằng cuốn sách này không dành cho những ai tìm kiểm sự hài hước hay sự truyền cảm hứng bởi vì những bước chạy của ông (cả nghĩa đen và nghĩa bóng) không phải nhờ cảm hứng, không phải vì vui mà vì kỷ luật, vì nguyên tắc, vì chuẩn mực.

Tôi nói gì khi nói về chạy bộ có thể (chắc chắn) không giúp bạn xỏ giày và chạy ngay vào sáng mai, nhưng biết đâu đấy, có thể giúp bạn học hỏi được điều gì đó tích cực từ lối sống, phương châm sống của Haruki.

 

 

Xứ tuyết – 雪国

26904372_1452772088178615_8359023926795746573_n
Hình của Fanpage IPM

Phải nói rằng rất hài lòng về hình thức của sách, bìa cứng vô cùng đẹp, giấy tốt, font chữ size chữ dễ đọc.
Phần dịch theo mình thấy cũng tốt, chỉn chu và có nhiều chú thích cần thiết.

Còn về phần nội dung thì trước khi đọc các bạn cần biết nó được xếp vào dạng vừa cổ điển vừa kinh điển thế nên là rất khó đọc, mình cũng không giấu diếm chuyện mình đọc xong mà chẳng hiểu cũng như cảm được gì mấy.

Tác phẩm là câu chuyện về một chàng trai chốn phồn hoa đô hội Tokyo đã lên xuống xứ tuyết phía Bắc Nhật Bản 3 lần trong 3 mùa khác nhau Xuân – Thu – Đông. Ở đó, anh đem lòng yêu thiên nhiên và 2 người con gái geisha nơi đây.
Điểm nổi bật của tác giả/tác phẩm là tả nhiều, quá là nhiều, từ tả cảnh, tả vật, tả người, tả cảm xúc. Những dấu hiệu của mùa luôn được miêu tả một cách kỹ lưỡng, trước khi bắt đầu nói về chuyến đi, như Quý ngữ luôn cần có trong thơ Haiku vậy.
Có lẽ giống như nhiều tác phẩm Nhật xưa xưa khác, những gì đọng lại sau khi đọc Xứ tuyết chỉ đơn giản là đẹp và buồn, cái đẹp của thiên nhiên xứ tuyết, cái đẹp của người con gái geisha, cái đẹp từ nỗi cô độc của đời người.

Bản thân chưa đủ tầm để cảm thụ hết văn học cổ điển/kinh điển của Nhật Bản→3/5

Nếu biết trăm năm là hữu hạn

29243932_218170172260604_8901822453260398785_n

Dạo này thiệt gặp nhiều chữ Nếu, phim thì có Nhân sinh nếu như lần đầu gặp gỡ, sách thì có Nếu biết trăm năm là hữu hạn.

Đọc Nếu biết (viết tắt) xong thì cũng hiểu được tại sao nó bán chạy như vậy từ 2012. Đầu tiên phải nói là độc giả nhắm đến của cuốn này là tầm 17-20, tức là nếu như mình đọc từ hồi nó mới xuất bản thì hợp =)))) Nhưng mà mình nghĩ tầm 27-30 đọc cũng hay, kiểu là đã trải qua cũng sơ sơ rồi, hiểu chuyện cũng sơ sơ rồi, những suy nghĩ của tác giả cũng đã từng nghĩ ngợi như vậy rồi, chỉ là được viết ra một cách văn chương hơn thôi.

Bây giờ sách của tác giả trong nước ra cũng nhiều, đa phần là tản văn, đa phần là về yêu đương buồn khổ, thất tình các kiểu đọc tựa đề thôi đã mắc mệt, được cái tựa hay bìa đẹp hút giới trẻ. Nếu biết cũng có viết về yêu đương nhưng không nhiều, không uỷ mị, nội dung trong Nếu biết khá đa dạng, có thể vài bạn sẽ thấy không được thống nhất và khó nắm bắt… một phần mình nghĩ là do 2 người viết (Phạm Lữ Ân là bút danh chung của 2 vợ chồng Đặng Nguyễn Đông Vy và Phạm Công Luận), một phần đơn giản là vì nó tổng hợp những suy nghĩ của hai tác giả ở nhiều thời điểm khác nhau chứ họ không hướng đến việc xoay quanh một đề tài cụ thể.

Chung quy lại thì Nếu biết nhẹ nhàng dễ đọc, dễ đồng cảm, giọng văn mature, không yêu đương vớ vẩn, không hô hào self-help. Một lựa chọn tốt nếu bạn muốn đọc tản văn Việt :p 4/5

P.s Có một điều mình không hiểu là sao tái bản lần 20 (2018) lại có giá chát chúa như vậy giá bán tiki: 132k (bìa 189k), trong khi tái bản lần 19 (2016) giá bán tiki: 51k (bìa 78k). Tức là chỉ sau 2 năm, với 1 cái bìa mới (công nhận là đẹp hơn thật), giá tăng lên tới hơn 2.5 lần, dã man con ngan, 2 năm thì trượt giá lên tầm 1.5 là hợp lý roài. Bức xúc vậy thôi chứ may là mình mua được bản 2016 :p

Lo lắng cho live-action movie…

AIQophL

Tối rồi lười đem sách ra chụp, lấy hình trên mạng của Nhã Nam vậy.
Cuốn này rất là popular/hyped ở Nhật, Trung, Việt và mình muốn xem thử nó có bị overrated hay không thì theo mình nghĩ là không, nó xứng đáng.

Nếu giới thiệu ngắn gọn trong một câu thì cuốn sách này mang lại một sự ấm áp xưa cũ mà người Nhật hiện đại đã mất đi. (lười viết dài..)
Mạch truyện bất ngờ, kịch tích nhưng cũng dễ theo; càng về sau cuối thì mọi chuyện cũng đã trở nên dễ đoán hơn và thiên về phía cảm động nhiều hơn.
Truyện có yếu tố kỳ ảo về mặt thời gian nhưng được tác giả khai thác khéo léo và không trở nên rối rắm.

Thực sự rất là thích cuốn này của Keigo nên cảm thấy lo lắng cho movie chuyển thể có làm tới nơi tới chốn được không. Về cá nhân thì không thích Ryosuke =))
Phim chiếu ở Nhật vào cuối tháng 9/2017 thì chắc là khoảng cuối tháng 2 đầu tháng 3/2018 là có link torrent để xem.

5/5

Cửa hiệu tự sát… không hợp gu lắm…

26165942_183745189036436_4337511128742799748_n

Một cuốn novel của một tác giả người Pháp, mình mua vì cái tựa gây tò mò và thấy khá nhiều review tốt về cuốn này. Quyển này ngắn lắm, chỉ có 200 trang với font size khá là to nên đọc tý là xong.

Để giải thích cho tựa đề thì truyện kể về một gia đình bán những dụng cụ, sản phẩm, độc dược… để khách hàng có thể tự sát thành công. Wiki cho cuốn này là black comedy novel tức là bối cảnh, đề tài truyện thì khá đen tối và có chút nhạy cảm là tự sát nhưng cách kể câu chuyện thì hài hước.

Và đúng là cuốn sách này có nhiều chi tiết hài hước và dễ thương thật. Chi tiết mà mình nhớ nhất là khi một đứa nhỏ muốn tự tử thì tiệm sẽ chỉ bán kẹo, một viên duy nhất vào ngày hôm đó để chúng không thể chia cho bạn bè, và trong hũ kẹo thì trộn lẫn kẹo độc và kẹo không độc. Kiểu vẫn nên có một cánh cửa khác cho trẻ em dù cho nó có được quy định bằng xác suất. Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đấy, mình đọc đến cuối và không thể hiểu được điều tác giả muốn nói, muốn ám chỉ là gì. Và không nên tự suy luận một cách gượng ép.

Không thích nói chuyện xen lẫn Việt-Anh lắm nhưng mà sau khi đọc xong thì mình kiểu: “I don’t get it! That doesn’t make any sense?!”. Cảm xúc đúng là như vậy luôn nên thôi cho 3/5 vì những chi tiết hay ho trong truyện. À cuốn này đã được dựng thành phim hoạt hình, có lướt qua thì thấy cũng ok phết, tất nhiên là một vài chỗ được điều chỉnh lại cho phù hợp.

le_mag10
Quý khách muốn dây thừng, dao hay súng? 

Người đan chữ xếp thuyền

B729E44AC0FA08A5569E85BB1C0E6030
Image from ntybooks.com

Một cuốn sách từng bán rất chạy ở Nhật của Miura Shion. Câu chuyện kể về quá trình nghiên cứu, biên tập, thực hiện một cuốn Đại từ điển ở một nhà xuất bản.

Điểm cộng:
Tựa được dịch quá hay ❤
Một câu chuyện đáng yêu, nhẹ nhàng, hài hước và truyền cảm hứng.
Khơi dậy tình cảm với ngôn từ nói chung và chữ quốc ngữ nói riêng, điều đang bị lãng quên dần (ở VN giờ mấy đứa nhỏ khá giả một tý 3-4 tuổi đã được cho đi học tiếng Anh, lớn một tý nói tiếng Anh sõi hơn tiếng mẹ đẻ).
Nam chính thật thà, chất phát, chăm chỉ dễ được yêu thích.
No drama, happy ending.

Điểm trừ:
Vì đều đều, no drama nên buồn ngủ.
Nhiều thứ tốt đẹp đến với nam chính quá khiến hơi không thực tế =))))))) (Life is not that easy :v)

Anyway, các bạn nữ đọc trước khi ngủ cũng không tệ.
3/5

FA_keyvisual01-725x1024-side
Anime và Movie chuyển thể (chưa xem)

giphy-downsized.gif

Người ngoài có thể không hiểu tại sao chúng ta lại có thể buồn vì những điều nhỏ nhặt lâu đến thế, nhưng họ lại không biết rằng những điều đó lại có ý nghĩa quan trọng như thế nào đối với chúng ta.

(Cuộc gặp gỡ mùa hè – Takashi Hiraide)

Những người đàn ông không có đàn bà

Screen Shot 2017-10-23 at 23.27.45

Về cơ bản thì mình là người không thích truyện ngắn lắm, mình thích truyện dài/những tiểu thuyết dài hơn vì nó dễ nắm bắt.
Cho bạn nào chưa biết thì Những người đàn ông không có đàn bà gồm 7 truyện ngắn, được sắp xếp theo ý đồ của tác giả chứ không phải tuỳ tiện gom đại mấy truyện ngắn vào thành cuốn sách, có chút xíu siêu thực thôi nên nhìn chung là dễ đọc.

Một điều mình thích ở Haruki là những tác phẩm của ông luôn luôn giữ được một sự ổn định trong chất lượng, cho bạn cảm giác an tâm khi đọc văn của ông. Vì là tập truyện ngắn nên cuốn sách không thể nào hay xuất sắc được, chỉ ở mức vừa phải, nếu thích Haruki và có chút thời gian rảnh thì đọc vèo cái là xong vì cũng ngắn lắm. Còn không đọc cũng được chẳng sao, dành thời gian cho những tác phẩm lớn hơn :p

Rating: 3.5/5
Bias Haruki nên gắn thẻ 4 sao.

観覧車

tumblr_nd4xkvW5qu1qcopb3o1_500

“Ai là người đã phát minh ra vòng đu quay nhỉ?”
Kaguya vẫn phóng mắt ra bên ngoài cửa sổ, hỏi. “Tuy rằng nó khiến người ta cảm thấy vui vẻ, nhưng em lúc nào cũng nghĩ đu quay thật ra là một trò chơi rất cô đơn.”

(Người đan chữ xếp thuyền – Miura Shion)

img_3091cf5499bc10a40b98371df7452d48293705

Theo Kafuku, trên đời này nghiện rượu được chia thành hai loại chính. Một là những người buộc phải uống rượu để thêm cho mình cái gì đó, loại còn lại là buộc phải uống rượu để trút bỏ khỏi mình cái gì đó.

Những người đàn ông không có đàn bà – Haruki Murakami